Context window của các model đầu bảng giờ là một triệu token. Chừng đó tương đương một codebase cỡ vừa, hoặc vài trăm trang tài liệu, hoặc một buổi chiều rất dài agent gọi tool. Phản ứng hiển nhiên là thôi khỏi nghĩ nên đưa gì vào nữa — nhét hết schema, cả file README, đủ bốn mươi tool, toàn bộ hội thoại, để model tự lọc. Cách đó chạy được cho tới lúc không chạy nữa, và khi hỏng thì nó hỏng rất im lặng. Model không báo lỗi. Nó trả lời, đầy tự tin, dựa trên đúng cái file config sai trong ba file config mâu thuẫn nhau mà bạn vừa dán vào. Latency bò từ bốn giây lên hai mươi giây. Hoá đơn tăng ở mọi lượt gọi chứ không phải một lần, bởi API là stateless và bạn gửi lại toàn bộ ở mỗi lượt. Không dòng log nào ghi “context quá nhiều” — bạn chỉ thấy con trợ lý hơi ngu đi so với tháng trước. Context engineering là kỷ luật quyết định cái gì được chiếm chỗ trong window đó. Nó không phải prompt engineering — chữ nghĩa của prompt chỉ là một phần nhỏ. Nó gần với thiết kế cache hoặc quản lý working...